Mỉm cười mà cúp điện thoại, lùi xuống hai bước, Tiễn Bác tới bên cạnh ghế salon khom người nói: "Thạch Tỉnh tiên sinh, tôi trả lời như vậy ngài đã hài lòng chưa?"
"Tốt lắm". Người đàn ông trẻ tuổi ngồi vào chỗ của mình một cách vững chắc rồi mỉm cười gật đầu, gượng gạo nói vài câu khích lệ bằng tiếng Trung Quốc: "Tiễn Bác, anh quả là rất thức thời, tôi thích hợp tác với người như anh, tiền và hộ chiếu là những vấn đề anh không cần phải lo lắng, tôi sẽ cho anh hưởng thụ cuộc sống giàu sang tại nước G, điều duy nhất bây giờ anh cần làm là chuẩn bị tốt mọi thứ, tranh thủ trong ba ngày sau khi đưa tin bất ngờ đến Hương Tạ Hiên, hiểu chưa?"
"Hiểu rồi, hiểu rồi". Tiễn Bác cuống quýt trả lời, chỉ là những nghi ngờ tích lũy lâu ngày dần dần cũng trỗi dậy, không khỏi thấp giọng hỏi dò: "Thạch Tỉnh tiên sinh, ngài và Hương Tạ Hiên rốt cuộc có mối hận thù gì sao? Nếu có tức giận như nào, tôi thấy cho dù có hù dọa bọn họ, gây ồn ào bằng cách giết người thì có thể sẽ gây phiền toái lớn".
Không chờ Thạch Tỉnh mở miệng, sau lưng hắn tên mặc đồ đen vẻ mặt trầm xuống, mở giọng lạnh lùng: "Chẳng lẽ anh không biết rằng có một số việc biết nhiều sẽ tự rước lấy họa sao? Cầm lấy tiền và làm việc, ít nói đi một chút, đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo anh đấy, hi vọng anh sẽ làm việc theo đúng như giao ước, còn về phần tại sao lại như vậy thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140852/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.