Trong nháy mắt thanh đao đã xuyên qua da, vì vết chém dài nên máu tươi từ từ chảy ra, màu đỏ của máu vẫn còn lưu lại trên lưỡi đao, khiến cho người ta nhìn thấy không khỏi run lên vì kinh hãi.
Diệp Phong cũng không muốn nghĩ đến việc giết loại người này, chỉ giống như là hạ thấp mình hơn mà thôi, năm vũ khí thị huyết, nhưng gã đàn ông này có hành vi phạm tội thật đáng chết nhưng lại chưa đủ để hắn tự chịu chết. Thuốc phiện, một khi dính vào nó thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi, Diệp Phong tự nhận mình có nghị lực vượt xa người thường nhưng vẫn không dám nếm thử cái vật đó, nguyên nhân chính là có rất nhiều sự thật đau thương đã xảy ra ngay trước mắt, mặc dù là có ý chí sắt thép cao thủ sau khi là đặc công thì khi đã nghiện cũng không thể giữ được bản lĩnh của mình.
Cho nên, đối với thuốc phiện Diệp Phong ghét cay ghét đắng. Một người vì tiền tài mà đẩy đồng bào của mình xuống vực sâu không thương tiếc thì so với việc giết hại nhiều người nó còn đáng ghê tởm hơn nhiều. Mới vừa rồi Diệp Phong nghe Hàn Long kể về những hành động bẩn thỉu của Ân Trung Hoa, hắn đã hạ quyết tâm nhất định phải nhân cơ hội này mà diệt trừ loại người này, tránh trường hợp hắn sẽ tiếp tục gieo rắc tội ác tại Trung Quốc.
Ánh mắt Diệp Phong chợt trở nên lạnh lùng, cánh tay như mạnh mẽ hơn, nghề sát thủ đã rèn luyện cho hắn một khi có cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140834/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.