Hà Tích Phượng hơi sững người, một niềm nghi hoặc phủ lên ánh mắt, trong mắt người trong nước mà nói thì ngoại ngữ vẫn là ngoại ngữ, làm gì có gì gọi là khẩu âm chứ, nàng suy nghĩ một lát rồi cũng hiểu ra, cả đất Trung Quốc này tính ra cũng phải đến cả trăm thứ tiếng địa phương, khó mà đếm hết được, chắc hẳn mỗi một nơi ở nước G lại có một thứ tiếng khác nhau.
"Diệp Phong, cậu luôn thích đem sự ngạc nhiên đến cho người khác." Hà Tích Phượng cười nói, có thể không suy nghĩ gì mà nói ra lời nói đó, thì có thể thấy được trình độ ngoại ngữ này của hắn đã sát gần tiếng mẹ đẻ rồi, xem ra người phiên dịch đó thành thừa rồi, chỉ cần một mình Diệp Phong là đủ.
Diệp Phong cười khiêm tốn, nhưng lại không giải thích gì cả, đây chẳng qua là một kỹ năng thông thường của mình mà thôi, đợi đến khi nào gặp cô ả Gulina thì người phụ nữ bên cạnh mình sẽ hiểu thôi, vấn đề ngôn ngữ thực sự không được xem như một vấn đề, kể cả để cho mình dùng tiếng nước G để kể vài câu chuyện cười người lớn mập mờ thì cũng vô cùng đơn giản, nói gì đến những trao đổi thông thường hàng ngày.
Không khí trong xe hiện giờ lại rơi vào trạng thái yên lặng. Diệp Phong chuyên tâm lái xe, còn Hà Tích Phượng thì lật giở tập tài liệu trên tay mình, làm công tác nước đến chân mới nhảy.
"Cuộc sống như thế này thì thực sự là rất mệt mỏi." Hà Tích Phượng đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140764/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.