"Hai người có đúng là chưa từng quen biết nhau không đấy?" Không bao lâu thì Tiêu Hiểu đã quay trở lại, thấy hai người bốn mắt nhìn nhau, một người thì cười lãnh đạm, một người thì có vẻ mặt đầy thẹn thùng, khiến cô không khỏi tò mò. Từ lúc bước vào cửa Tiêu Hiểu đã có cảm giác ông chú này với chị Bạo Long có chút quan hệ mập mờ, hình như chị Bạo Long kia vẫn nhằm vào ông chú mình, dường như phảng phất có mối thâm thù gì ghê gớm lắm.
Nhưng Đoạn Băng lại giống như tử tù vừa được ân xá, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt của tên đàn ông này không có vẻ hèn mọn, bỉ ổi cho lắm, nên cũng không có gì phải sợ hãi, chỉ có điều hết lần này đến lần khác cô không thể tránh né, mặc dù cô luôn bất hòa khi đối mặt với hắn ta nhưng cũng có cảm giác như bị kim đâm rất khó chịu, loại cảm giác này dĩ nhiên là vượt ra ngoài khả năng ứng phó của cô, giống như là xem một tác phẩm nghệ thuật, không có ý khinh thường rồi lại có vài phần trông ngóng, khiến cho người ta không thể chống đỡ được mà thể hiện ra ngoài.
"Tiêu Hiểu, em biết Diệp Phong được bao lâu rồi?" Đoạn Băng kéo tiểu nha đầu đến bên cạnh, nghiêm mặt nói. Mặc dù Đoạn Băng và Tiêu Hiểu gặp nhau rất nhiều trong game nhưng chính thức gặp nhau ngoài đời thì chỉ mới hai lần, cũng không thể có những lời nói tình cảm hơn, con bé tinh quái này không có anh chị em ruột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140693/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.