Cuối tuần này Hành Hành chơi vui đến mức quên lối về, mặt đỏ bừng chui vào xe, hưng phấn nhào sang ôm chặt lấy Lâm Chất.
“Cô… à không, dì! Dì không thấy con chơi cái kia bốc lên như bay à, quá đã luôn!” Thằng bé vừa nói vừa múa tay múa chân.
Một cái cốc đau điếng rơi xuống đầu, nó ôm lấy trán, lườm ông ba.
“Không thấy cô ấy đang khó chịu à? Lại còn làm ầm ĩ, suýt nữa nôn ra nữa rồi kia.” Nhiếp Chính Quân mặt lạnh nói.
“Đúng rồi… dì, dì thấy sao rồi? Vẫn còn buồn nôn à?” Hành Hành chìa tay nâng mặt Lâm Chất, ánh mắt ngây ngô mà “si tình”.
Nhiếp Chính Quân đen mặt, cố nhịn không đá bay cậu con trai ra khỏi xe.
“Không sao, giờ đỡ nhiều rồi.” Lâm Chất mỉm cười, tựa sát vào người thằng bé, dịu dàng như con chim nhỏ.
Hành Hành cười hí hửng, còn nhéo má cô: “Tập nhiều là quen, sau này sẽ hết thôi mà.”
Lâm Chất: “……”
Nhiếp Chính Quân nhìn mà nhức cả mắt: “……”
Hiếm khi được ba dành cả ngày ở bên, Hành Hành vui đến mức đắc ý vênh váo, đi đâu cũng khoe, ai thấy cũng biết thằng bé đang lâng lâng đến mức nào.
Chơi đến tối muộn, hạng mục cuối cùng là trường bắn. Vừa ra khỏi đó Hành Hành lại nhao nhao: “Tuần sau mình đi cưỡi ngựa nhé!”
“Được thôi.” Lâm Chất cười đáp.
Nhiếp Chính Quân đứng bên cạnh không nói gì, Hành Hành lén lút nhìn, thầm mừng trong bụng.
Hai cha con đưa Lâm Chất về, Hành Hành tì mặt lên cửa kính xe, ánh mắt luyến tiếc dõi theo.
“Về nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-yeu-nhau-nhu-the-ha-cam-lam/3833915/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.