Kỳ Nhiên hai bước thành một khẩn trương chạy đi. Cũng may Mạc Khương chưa đi xa cho nên cũng không tốn bao nhiêu công sức. Đến nơi chỉ thấy anh đang lủi thủi đứng ở bên vệ đường, bóng tối bao phủ lấy một thân thể đang tổn thương, bàn tay xách một túi vali nhỏ, đầu cúi xuống đất
Cảm giác bây giờ của cậu rất vi diệu, một năm qua đều chỉ có thể nhìn người này qua di ảnh trên mộ đá. Bây giờ người thật đang đứng ở đây, cậu bất ngờ chạy thật nhanh đến ôm chầm lấy anh, miệng khẽ lầm bầm
- Thật tốt quá.. Anh đây rồi, anh ở đây rồi..
Mạc Khương bỗng nhiên bị đánh úp như vậy có chút không quen, nhẹ đẩy cậu ra người mình, cười khổ hỏi
-Có chuyện gì? Em cứ nói đi..
Kìm nén lại nước mắt sắp trào ra, cậu vội vã nói như muốn tự nhai luôn lưỡi của bản thân, cố gắng nói thành lời
- Anh đừng đi mà..
Mạc Khương nghe vậy thì đôi mắt chứa đầy tia đau thương, lắc đầu hỏi ngược lại cậu
-Ở lại có ích gì đây? Ở lại để tiếp tục làm một người cho em xả giận, hay lại phải giả vờ nhắm mắt làm ngơ nhìn em ân ái với người khác? Sau đó lại nở nụ cười giả tạo chúc em hạnh phúc trong ngày cưới? Kỳ Nhiên à! Anh là người chứ có phải sắt đá đâu mà không biết đau. Rõ ràng chính em là người hiểu rõ tình cảm trong anh nhất. Nhưng vẫn cố tình hết lần này đến lần khác bỏ mặc mọi thứ ra sau lưng. Cầu xin em.... Buông tha cho Mạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-tung-co-ke-ngoc-thuong-em/128380/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.