Gần sáng hôm sau...
Lam Bảo lười biếng nhép miệng, trong lúc mơ hồ, hắn cảm nhận trong lòng có thứ gì đó mềm mại, mơ hồ nghĩ: "A, gối ôm gì mà mềm quá vậy? Lại còn thơm mùi của Mộng Lan nữa!"
Nghĩ đến đây, Lam Bảo siết chặt "gối ôm" trong lòng mình hơn, bỗng nhiên nghe thấy tiếng nói trong trẻo dễ nghe: "A... Đau, ôm chặt ta như vậy làm gì?"
Trí nhớ của hắn bỗng nhiên dần khởi động, phát hiện "gối ôm" lại là Mộng Lan thật, nghe nàng kêu đau, hắn liền thả lỏng tay ra, mở mắt nói: "Xin lỗi, ôm nàng dễ chịu quá, ta không chịu được muốn ôm nàng chặt hơn!"
"Ngươi nịnh nọt!" Mộng Lan đỏ mặt yêu kiều nói.
Lam Bảo cười hề hề cho qua, đưa tay dụi mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ thì đã thấy trời đã sắp sáng, hắn quay lại ôm Mộng Lan ngủ thêm một chút nữa.
"A... Ngươi đáng ghét!" Mộng Lan mặt như đỏ như đào chín, hét ầm lên.
Lam Bảo do còn ngái ngủ nên chạm nhầm vào gò bồng đào của Huyền Mộng Lan.
"Xin lỗi... Xin lỗi... Ta chạm nhầm!" Lam Bảo bất đắc dĩ rối rít xin lỗi, nhưng bàn tay vừa chạm vào ngực sữa của nàng thì lại không, hắn cảm thấy có chút đê mê xen lẫn mềm mại.
"Hừ... Có ý đồ với ta phải không? Tỉnh rồi mà còn nhầm với chả không?" Mộng Lan đỏ mặt rời khỏi lòng hắn, phồng má nói.
"Không, ta không cố ý, chỉ là vô tình thôi!" Lam Bảo một mặt oan uổng nói, rồi ôm nàng vào lòng mà thủ thỉ: "Nàng có thể phạt ta!"
"Được lắm, cho ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-thien-dia/265904/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.