Sau khi luyện được viên Phục Thương Đan này, Phong Trần thực sự thấy rất vui, hắn chỉ muốn thử xem suy nghĩ của mình có thực hiện được không, không ngờ nó lại thành công. Phong Trần kết thúc công việc, ngay lập tức ngồi xuống vào trạng thái thiền. Luyện thuốc cộng thêm duy trì hai trận pháp làm hồn lực của hắn tiêu hao quá nhiều, phải hồi phục tại chỗ.
Phong ấn dược lực xong, Thanh Thảo cầm lấy viên đan dược, nàng đánh giá. Viên đan dược này có màu nâu hơi đậm, mùi hương cũng nhạt hơn so với đan dược của nàng. Tuy nàng đã phong ấn hộ, nhưng phong ấn này cũng chưa hoàn hảo. Nếu công bằng đánh giá thì viên đan dược này chỉ được ba điểm. Nếu một y sư luyện chế một viên đan dược chỉ có ba điểm là một thất bại to lớn, thậm chí đây chỉ được gọi là bán thành phẩm mà thôi. Một viên đan được gọi là thành phẩm thì phải đạt từ năm điểm trở lên.
Nhưng một người mới bước vào con đường y sư như Phong Trần, luyện thuốc mà không gây ra nổ đỉnh, mà còn chỉ nhìn qua một lần luyện thuốc, còn kinh khủng hơn là hắn dùng trận pháp để luyện, vậy mà hắn đã luyện ra một bán thành phẩm. Điều này so với hai từ thiên tài cũng không hề quá đáng.
Thanh Thảo nhìn Phong Trần đang ngồi thiền để hồi phục, trong lòng nàng nổi lên: “Vậy là từ trước hắn chưa từng nói dối, hắn nói muốn học luyện thuốc, hắn nói hắn có ý tưởng luyện thuốc mới, nói hắn học trận pháp, đó đều là sự thật.” Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-lung/5219376/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.