Được người dẫn đến phòng luyện thuốc, mở cửa hai người bước vào, người dẫn đường rời đi, trong phòng còn lại Phong Trần và Thanh Thảo. Phong Trần tò mò nhìn quanh khắp phòng, căn phòng rộng, xung quanh có bố trí các trận văn, xung quanh có bốn ô vuông nhìn giống chiếc lò sưởi, trong phòng trống trơn không có gì cả nhưng mùi thuốc rất đậm. Thanh Thảo nhìn về phía Phong Trần, nàng đưa tay ra và nói:
- Phong sư huynh, đưa đơn thuốc cho ta.
Phong Trần cúi xuống nhìn đơn thuốc, thấy mình vẫn còn ôm đỉnh, vội đặt xuống rồi đưa đơn thuốc cho Thanh Thảo. Nhìn Phong Trần còn phải ôm đỉnh đi khắp nơi, nàng thật sự tò mò nên hỏi:
- Sư huynh sao không đặt đỉnh vào nhẫn trữ vật? Nghe nàng hỏi, mặt Phong Trần ngơ ra, hỏi ngược lại:
- Không, ta không có?
Hắn cứ nghĩ túi trữ vật hay nhẫn trữ vật rất đắt nên chưa từng xin sư tôn. Hắn hỏi xong, bây giờ đến lượt mặt Thanh Thảo ngơ ra, nàng để chắc chắn còn hỏi lại:
- Sư huynh không có sao?
Nhận được cái gật đầu của Phong Trần, nàng thật sự bất ngờ, không hiểu sao một đệ tử chân truyền mà ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có. Thấy vậy nàng đưa cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật, nàng lên tiếng:
- Ta chỉ còn một cái, không gian bên trong khoảng mười mét vuông thôi, sư huynh dùng tạm, sau này đổi sau.
Nhận lấy nhẫn trữ vật, Phong Trần đeo vào ngón giữa, hắn ngắm nghía rồi đưa tay hướng về phía cái đỉnh sắt, nhưng không có gì xảy ra. Cả mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-lung/5218328/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.