Ryan đưa Alma đến chỗ Oren. Oren thua đậm nên lần này không có ý chống đối nữa. Ryan giúp Alma đẩy ma khí ra ngoài. Xong xuôi thì đi ta chỗ của Alice. Ryan đưa lại cho Alice cái gương
- Cảm ơn công nương Alice, đây, ta trả cho cô. Ryan cúi đầu với Alice.
- Alma-san an toàn thì tốt. Không cần đa lễ. Alice nhận lại cái gương.
- Ryan- sama, Alma-san có sao không? Karia hỏi.
- Alma chỉ bị nhiễm ma khí, không sao. Ta tống đám Ma khí ra ngoài rồi. Ryan trả lời.
Hôm sau, Alma tỉnh dậy, cái đầu tiên Alma thấy là mặt Ryan đang nằm bên cạnh, tay ôm cô. Alma cũng nằm im, đưa tay lên chạm nhẹ vào má Ryan.
“ Khi biết anh ấy đến, mình đã thấy hài lòng... Là cảm giác vui khi tin tưởng người khác sao”
- Anh biết anh đẹp trai rồi. anh thì cười đi. Ryan đưa tay lên nắm tay của Alma trên má mình.
- Cười kiểu gì. Alma ngồi dậy.
- Hmm. Cong môi lên. Ryan ngồi dậy đối diện Alma.
Ryan đưa tay lên kéo miệng Alma lên. Nhưng nhìn gượng gạo lại còn tếu.
- Thôi bỏ đi. Làm sao cười khi em thấy không vui. Ryan cười trừ.
- Vui. Như nào mới là vui? Alma hỏi tiếp.
- Khi mà em thấy trong lòng em thoải mái, thỏa mãn. Kiểu kiểu đó. Ryan nắm lấy tay cô trả lời
Alma làm ra vẻ mặt vẫn như vậy. Không thay đổi gì cả. Chỉ là ánh mắt Alma đã ánh lên sự dịu dàng dành cho Ryan. Ryan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-long-than/2927584/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.