Nolan đứng lên bỏ ra ngoài. Cả đám nhìn Alma không biết nói gì. Alma muốn Nolan không gặp cô ấy. Hay khiến cô ấy yêu anh ấy. Nhưng chính Alma hiểu. Tình yêu là thứ không thể cản. Nếu muốn thay đổi vận mệnh của cô gái ấy, Nolan phải làm điều gì đó.
Najinta và Darla lại ra ngoài đi chơi tiếp. Feran lần này dặn dò kĩ là không được động đến loài người ở đây. Không giết hay đánh ai có đánh thì nhẹ tay thôi. Vậy đó. Thế là 2 chị em lại đi. Lần này 2 đứa 2 cái xe đạp chạy trên đường phố.
- Chị thật sự không hiểu sao sư mẫu mình lại ngăn tình yêu của Nolan-sama nữa.
- Sư mẫu khó đoán vậy mà. Không biết phải sao nữa. Najinta thở dài.
- Mong thần sáng tạo của chúng ta có thể thay đổi vận mệnh.
Nolan bay đến bờ biển ngồi. Gió biển ở đây không có sự đau khổ, mà là sự hạnh phúc. Thủy Minh hải cũng không đẹp bằng biển ở đây. Nolan có thể nhìn thấy những tinh linh nước đang chơi đùa. 1 tinh linh nước bay đến trước mặt Nolan mà hành lễ.
- Tham kiến đại dương đế.
- Miễn lễ.
- Ngài đang buồn sao?
- Không… ta không biết.
- Chắc hẳn lần đầu ngài thấy khó khăn trong tâm trí như vậy. Ngài cứ làn điều mình muốn làm đi, chỉ cần ngài thích. Tinh linh nước đó nói rồi cúi đầu. Sau đó hay về phía các tinh linh nước của mình.
Nolan nhìn gió, rồi nhìn lên trời. Trời ở đấy cũng xanh và sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-long-than/2927527/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.