….
“Xác thực đã lâu không gặp nhỉ? Với ta mà nói đã trôi qua 5000 năm rồi!” Vy nhìn Đạt, mị mị mỉm cười rồi sờ đầu môi một cái, tất nhiên càng nhiều là kinh ngạc vì đối phương không có chút nào bị chính mình mê hoặc
Dù gì đi nữa thì chính cô ta đã tu luyện mị thuật của mình lên đỉnh cao rồi nha
“Ra là cô cũng bị ảnh hưởng mà sang tiên giới sao, mà cũng thật kinh ngạc vì cô còn sống tận 5000 đấy!” Đạt trào phúng lên tiếng
Tất nhiên, trào phúng tính cách dở ương ương của cô ta rồi
“Được anh khen như thế, ta cũng nên vui mừng đó nhỉ? “ Vy cười mị một tiếng, rồi nhìn lên trên trời nói:” Với lần gặp mặt này cũng thật kinh ngạc đâu, dù sao thì anh cũng có trôi qua hơn ngàn năm này, lại có thể ngăn cản kỹ năng max cấp của ta thì thật là đáng sợ đấy!”
“Ta phát triển gien, chứ không phải trở thành một cái túi chứa khí!” Đạt cười cười, nói gì thì nói thì đám tu tiên giả toàn luyện hồn, để có chết thì đi đoạt xá
Mà muốn thành thần lại phải cắt bỏ thất tình lục dục
Thành một thứ thần vô tri vô giác, coi như bất tử thì cũng dần hóa thành nắm cát vàng
Ngàn trăm công tu luyện hóa thành công dã tràng, thế thì tu làm con mẹ gì?
Bất tử làm cái gì nhỉ?
Cho nên, đề thăng đều cả thể xác lẫn linh hồn mới là con đường đúng đắn, duy trì cân bằng giữa dục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chuc-nang-nhi-thu-nguyen-he-thong/3205142/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.