Tôi rũ mi mắt xuống, chậm rãi quay mặt nhìn phản ứng của Trịnh Hữu Huy Anh. Nó không nói gì, ánh mắt nhàn nhạt lướt nhẹ qua Thùy Anh.
Nhưng Thùy Anh thì khác, con bé đưa đôi mắt nai tìm kiếm Huy Anh đầu tiên, sau đó mới lững thững cầm giỏ bánh tart trứng bước vào. Thùy Anh gật đầu chào Huy Anh, sau đó mỉm cười rạng rỡ tán dương tôi:
- Ôi trông chị Mộc Miên đẹp quá ạ!
Tôi cũng nhoẻn miệng cười nhẹ đáp lại. Nguyễn Trần Thế Khang bỗng chen lời vào, làm cuộc nói chuyện của chúng tôi trở nên sượng sùng không tả nổi:
- Vãi chưởng thiệt chứ, lúc Huy Anh bồ với Thùy Anh có khi còn không biết Thùy Anh là em họ của Chou Ngô.
Ai cũng biết chuyện Huy Anh hẹn hò với Thùy Anh chóng vánh như thế nào, nay Thế Khang còn cố tình nhắc lại, tôi cũng không hiểu nổi trong đầu thằng này nghĩ cái quái gì.
Huy Anh vẫn không đáp lời, nó lơ đãng nhìn gì đó trên người tôi. Đúng là một con báo, vì nó cứ dùng ánh mắt phức tạp ấy ngắm tôi, nên đứa con gái tết tóc này phải vờ vịt không biết gì cả. Tôi chỉnh lại vạt áo len để phần xương quai xanh không hiện ra quá rõ ràng, đồng thời muốn che đi làn da trắng sứ dưới lớp vải mỏng manh của chiếc đầm hai dây buộc nơ, sau đó mới dám quay sang nói chuyện tiếp với Thùy Anh. Chúng tôi chỉ hỏi han nhau vài lời về học tập, tôi không dám nhắc về chuyện chia tay, Thùy Anh cũng tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595198/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.