🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Vừa vào nhà, tiếng nôn thốc nôn tháo của mẹ ở trong nhà vệ sinh khiến tôi thở dài một hơi chán chường. Mẹ uống quá nhiều rượu, không tránh khỏi cơn ói mửa giữa đêm.



Năm nay, mẹ tôi mới chỉ bước sang con số 35, nhưng khuôn mặt tiều tụy, trải đời của mẹ làm cho những người xa lạ đều tưởng người phụ nữ trạc tuổi tứ tuần đã già rồi. Tôi không đành lòng nhìn mẹ chật vật kiếm thuốc cho căn bệnh viêm loét dạ dày thâm niên, miễn cưỡng lên tiếng:



- Con mới kiểm tra hộp thuốc hôm qua, hết thuốc đau dạ dày rồi mẹ. Mẹ chịu khó chờ con một tí, con đi mua thuốc.



Mẹ tôi không nói gì, có lẽ mệt đến mức không thể nói câu nào hoặc mẹ cũng chẳng tha thiết đáp lấy một lời.



Tôi mặc y chang bộ đồ đi tập múa, áo khoác nỉ màu xanh ngọc, áo thun cổ lọ sọc ngang, đi thêm đôi sandal trắng, chậm rãi bước ra khỏi con ngõ nhỏ trong lòng thành phố. Năm nay, gió đông có vẻ đến nhanh hơn mọi năm, thời tiết ngày nào cũng buốt giá, những chùm lá khô rơi xào xạc hai bên đường.



Tôi hi vọng tiệm thuốc gần nhà vẫn còn mở. Thật ra tiệm thuốc ấy nằm ngoài đường lớn, cách nhà tôi cũng vài trăm mét, chưa kể đến con đường trong hẻm nhỏ.



Cũng chưa đến mức hoàn toàn xui xẻo, chị dược sĩ thấy tôi một thân con gái lẻ bóng đi dưới đêm khuya, thương tình bán thuốc cho, còn cẩn thận dặn dò nên uống thế nào. Tôi gật đầu cảm ơn chị gái rồi

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595188/chuong-29.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Đá Chanh Tuyết
Chương 29: Nicotine
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.