Sắp đến cuối năm, lá cây rụng nhiều hơn, trời cũng trở gió lạnh, tôi ước mình có thể bay về luôn, chứ đi bộ dưới thời tiết này, có khi mai tôi ốm mất. Đột nhiên, tim khẽ đập mạnh, mí mắt giật nhẹ, tôi cảm thấy có gì không hay sắp xảy ra rồi. Và đúng là như thế thật, khuôn mặt tôi ghét nhất trần đời xuất hiện dưới ánh đèn đường mang màu vàng nhạt, nụ cười ngạo mạn vẫn giữ trên khuôn mặt của Hoàng Bảo Khôi.
Tôi tin rằng mỗi người chúng ta đều có cảm xúc khác nhau với những người mình gặp trong cuộc đời. Có những người đem lại cảm giác yên bình, khiến ta có thể dựa dẫm, tin tưởng vô điều kiện, cũng có người mang lại năng lượng tiêu cực, người đó vừa đến gần, chúng ta lập tức muốn tránh xa.
Hoàng Bảo Khôi chắc chắn là loại người số hai. Dù chỉ một chút, tôi cũng không muốn nói chuyện với cậu ta. Tôi không hiểu tại sao cậu ta bắt đầu làm phiền tôi hết lần này đến lần khác, vì một trò đùa nào nữa à?
- Trời tối lắm rồi, để tôi đưa Miên về thì hơn.
Tôi không trả lời, rảo bước nhanh hơn trước. Hoàng Bảo Khôi buông một nụ cười nhạt, tiếp tục đi sau tôi:
- Miên đừng có sợ, tôi không làm gì đâu.
Giữa trời đêm mùa đông, chỉ có tiếng gió lớn thét gào, tôi hoàn toàn im lặng. Có thể Hoàng Bảo Khôi không biết hoặc cố tình không hiểu cảm xúc tôi phô bày ra trước mặt, cậu ta dùng giọng điệu nghe tha thiết hơn nhiều.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595186/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.