Quay trở lại tình huống oái ăm lúc này, tôi tự cảm thấy bản thân nghị lực khi đã kéo được tên bạn thân khùng điên xuống phòng y tế. Có lẽ Huy Anh không chỉ bị thương ở cánh tay, đó là lý do vì sao tốc độ xuống cầu thang của nó chậm như rùa bò. Quá mệt mỏi khi thấy bạn tôi cứ chậm rãi leo từng bậc cầu thang, tôi đành để bạn choàng tay qua vai tôi, còn tôi hành hiệp trượng nghĩa dìu bạn xuống.
- Mày lùn quá, tao sắp gù lưng theo mày rồi.
Huy Anh cất giọng đầy vẻ “âu yếm“. Tôi tự nhủ trong lòng: mình là học sinh ngoan, có ăn có học đàng hoàng, không thể ăn nói những câu không đâu vào đâu ở môi trường học tập như thế này, nên chỉ nhẹ nhàng đẩy người bạn ra. Bạn có vẻ bất ngờ trước hành động của tôi, thành ra bị mất thăng bằng, người xoay mòng mòng như con lật đật chuẩn bị hạ cánh xuống đất.
Tôi cười ngặt nghẽo một lúc, rồi mới giữ lấy cánh tay để “bạn thân yêu” không bị té bầm dập khuôn mặt ăn tiền. Chúng tôi đến được phòng y tế là cả một quá trình gian nan. Cô y tế nói vết thương của Huy Anh cần được sát trùng và băng bó. Tôi bỗng thắc mắc ghê gớm, tự nhiên đang yên đang lành lại bị thương, còn xuất hiện bất thình lình trong lớp.
Sau khi cô y tế rời đi, tôi mới ngồi xuống chiếc giường trắng, ngay cạnh chỗ “người đẹp” đang nằm thư thái thưởng thức ánh nắng của buổi sáng trong lành.
- Mày có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595165/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.