Buổi tối lên đèn, Đường Na chủ mưu đã lâu cầm chăn trùm lên người hai người.
Dưới nền chăn đen thui, cô mím môi, dựa vào cảm giác tập kích về phía Ngu Trạch.
"Ôi." Cô kêu một tiếng.
Ngu Trạch ở trong chăn cưỡi khẽ.
Đường Na ôm cái mũi bị cằm anh chọc đau, nói: "Anh còn dám cười!"
"Không cười... Đồ ngốc."
Đường Na vừa định bày tỏ sự phản đối với cách gọi kia, một nụ hôn mềm nhẹ dừng trên môi cô một cách chính xác.
Hơi thở trên người anh sạch sẽ mát lạnh, mang theo mùi hoa ngọc lan như có như không, môi của anh như thế, nụ hôn cũng như thế, làm cô luôn cảm thấy có hôn nhường nào cũng không đủ.
"Ở trước em anh có từng hôn ai không?" Đường Na vòng tay qua cổ anh.
"...Mẹ anh?"
"Không tính." Đường Na nói: "Về sau anh chỉ được phép hôn một mình em."
Ai cũng không thể biết hương vị làm người ta say mê của anh.
Ngu Trạch nhích lại gần, lại hôn môi cô: "Được."
Lần này Đường Na không để anh rời đi.
Cô ôm lấy cổ anh không cho anh đi, cô như con mèo tò mò, một tấc đều không buông tha, cẩn thận hôn lên bờ môi của anh, cuối cùng, còn đùa dai khẽ vươn đầu lưỡi liếm liếm.
Ngu Trạch không nhịn được cắn nhẹ một cái lên môi cô, Đường Na ở trong chăn phát ra tiếng cười lanh lảnh, giống như đây là một trò chơi vô cùng thú vị.
Vào lúc cô bật cười, Ngu Trạch chủ động tấn công,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-vot-than-tuong-het-thoi/3507876/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.