Hà Tiêu bị nước mắt tôi làm cho lúng túng, vội vàng tìm khăn giấy.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang định lau nước mắt cho mình.
【Hà Tiêu, rốt cuộc anh muốn làm gì?】
【Ta tưởng em đã rất rõ tôi muốn làm gì rồi】
Vẻ mặt Hà Tiêu lạnh đi ngay lập tức, ánh mắt băng giá.
【Nếu anh muốn làm chuyện vừa nãy...】
Tôi chưa nói hết câu, Hà Tiêu đột nhiên nổi cơn điên, gạt hết bát đĩa trên bàn xuống. Mảnh sứ trắng vỡ tan khắp sàn.
【Cái loại chuyện đó? Là chuyện gì? Lên giường với nhau à?】
【Phải... Nếu... anh muốn... thì em sẽ không từ chối】
Dù là vì giấc mơ kia, hay vì sự chăm sóc Hà Tiêu dành cho tôi suốt bao năm qua, tôi thực sự không có lý do để từ chối.
Hơn nữa, đối diện với Hà Tiêu, tôi cũng không có quyền từ chối.
Nghe tôi nói vậy, Hà Tiêu đột nhiên cười phá lên.
【Hà Tuệ Tuệ? Em có ý gì? Em làm như vậy là để an ủi tôi sao? Em sợ tôi sẽ công khai cái tâm tư em dành cho Hà Từ cho mọi người biết à?】
Ánh mắt Hà Tiêu khiến tôi đau lòng. Tôi rất muốn giải thích, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Bởi vì anh ta nói đúng hết.
Tôi thật sự sợ hãi. Tôi sợ Hà Tiêu sẽ nói chuyện này ra, đến lúc đó tôi sẽ bị nhà họ Hà vứt bỏ, không còn được sống cuộc sống giàu có như bây giờ nữa.
Nhưng tôi càng sợ bị vướng mắc với Hà Tiêu.
Mối quan hệ giữa tôi và anh ta chắc chắn không thể công khai. Hơn nữa, tôi sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-vot-cuoc-doi-nu-phu-doc-ac/5228464/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.