“Được, cám ơn. Sau này nếu có chuyện gì thì hãy tìm ta, ta nợ ngươimột mối ân tình.” Trong đầu Nịnh nhi vẫn quanh quẩn những lời này củaLương Khâu phu nhân.
Nịnh Nhi không rõ những lời này chỉ là khách sáo hay thực sự bà ta có ý như vậy. Cô hy vọng là nó có ý nghĩa. Nghe khẩu khí của Hoàng Phủ gìđó, tựa hồ thực cần thông tin về kẻ bịt mặt kia. Nhưng vì cái gì cơ chứ? Lương Khâu Nguyệt đã chết. Cho dù không phải họ tự mình giết, tóm lạicũng đã chết a, vì cái gì họ Hoàng Phủ kia còn muốn thông tin về ngườikia chứ? Bà ta không phải mong cô ta chết còn không hết, khó có thể nàolà lo lắng. Có chăng là. . người bịt mặt kia cùng bà ta có liên quan.
Nịnh Nhi nhớ đến biển máu khi nãy, chợt rùng mình. Không phải vì côsợ hãi, cô đã từng giết rất nhiều người, nhưng trong lòng luôn có một ýniệm quẩn quanh, ý niệm này khiến cô vô cùng sợ hãi. Cô không muốn nghĩđế, luôn nhắc nhở mình nó không thể xảy ra, nhưng rồi nó lại chính lànhư vậy, thật không thể không nghĩ đến.
Lại hít sâu một hơi, Nịnh Nhi không nhớ rõ đây là lần thứ mấy trongngày rồi. Mặc kệ, hiện tại thời gian quý hơn vàng, thời gian chính làsinh mệnh. Mặc kệ Hoàng Phủ cái gì đó kia đồng ý hay không, cô cũng phải đi một chuyến. Chỉ có một tơ hy vọng so với một tia hy vọng cũng tốt,tựa như thời điểm không trăng nếu có một chút ánh sáng, cho dù không thể chiếu rọi toàn bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-vi-mieu-yeu/3083545/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.