Khốc Băng Lãnh ba ngày ba đêm không xuất môn, Băng Nịnh Nhi ba ngàyba đêm chưa có trở về biệt tự của Băng Lãnh, Doãn Hạc Lam quỳ trước biệt thự của Băng Lãnh ba ngày ba đêm. Ba ngày ba đêm.
Trong lòng Khốc Băng Lãnh tràn đầy mâu thuẫn. Về lý, nàng đối vớiDoãn Hạc Lam một chút tình cảm cũng không có, cũng – nên bảo hắn đứnglên. Nhưng nếu làm như vậy, Băng Lãnh cảm thấy chính mình có lỗi vớiNịnh Nhi. Nàng biết đây là mối tình đầu của Nịnh Nhi, nàng biết đây làlần đầu tiên Nịnh Nhi thích một người. Nàng không muốn ngay lần đầu đãkhiến Nịnh Nhi thương tổn, không muốn khiến cô mất niềm tin vào tìnhyêu. Giống như nàng vậy. Kỳ thật của nàng phúc hắc, của nàng hoa tâm,không phải tự nhiên đã vậy. Nàng đã trải qua mấy lần suy sụp tình cảmkhiến không thể không buông những mơ mộng đẹp ban đầu về tình yêu.
Băng Nịnh Nhi tạm trú trong miêu yêu tộc. Cô cũng không nghĩ sẽ trởvề, thậm chí muốn đợi luôn ở trong này. Ở thế giới bán nhân, cô chỉ cóthể là một con mèo, ở đây, cô muốn là gì tùy ý. Quan trọng nhất là…, nơi đây không có tình cảm phức tạp của nhân loại. Nơi đây cũng có tình yêu, nhưng tình yêu ở đây thật đơn thuần, không hề có ràng buộc. Tình yêu ởđây, là tình yêu của loài mèo, không phải là tình yêu của con người.
Trong ba người, có thể nói Doãn Hạc Lam là người xui xẻo nhất. Bangày nay đều có mưa lớn. Nhưng hắn không có một câu oán hận, không cóchút nào oán thán,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-vi-mieu-yeu/3083493/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.