Bạch Khởi sở dĩ ra tay, vì một nguyên nhân rất đơn giản, đó là do Cửu U đã nói một câu bên tai Bạch Khởi: "Tiểu tử, cứu nó ngươi sẽ không hối hận đâu."
Tuy lời không nhiều, chỉ có một câu, vẻn vẹn mấy chữ nhưng đã đủ để khiến cho Bạch Khởi liều mạng ra tay, đừng nói là một con nhị cấp ma thú đã bị thương, hơn nữa lại không có chút phòng bị, mà ngay cả một con tứ cấp ma thú, có lời này của Cửu U, Bạch Khởi cũng sẽ ra tay, bởi vì Bạch Khởi biết lời nói này của Cửu U có sức nặng như thế nào.
Cửu U đã mở miệng bảo Bạch Khởi cứu nó, vậy tuyệt đối là có lợi, nếu không Cửu U sẽ không nhiều chuyện như vậy, Bạch Khởi vẫn hiểu Cửu U nhất, hắn không phải là bồ tát sống đại từ đại bi, trái lại, gã này thực sự là một con quỷ đích thực, nếu có khả năng e là hắn ta đều hy vọng tất cả mọi người trên cả thế giới này đều chết sạch mới tốt, làm sao có thể bảo Bạch Khởi ra tay cứu người? Hơn nữa lại cứu một con bạch sắc tiểu cẩu.
Nếu hắn đã mở miệng thì tất nhiên có nguyên nhân, huống chi, ngay cả người mù cũng nhìn ra con chó nhỏ này không phải là bình thường, Bạch Khởi cũng nhìn ra, con chó nhỏ này cơ thể nhìn yếu nhược như vậy, nhưng ý chí lại rất kiên cường, hơn nữa lại lợi hại như thế, thân thể trọng thương, nhưng vẫn dám đánh với ba con nhị cấp ma thú, nếu đổi lại thành chính Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-u-long-gioi/1396351/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.