Đậu Chiêu lại đến chỗ Tưởng tứ phu nhân và lại gặp Tống Hàn ở đó.
Hắn không nói chuyện cùng Tưởng Hiệt Tú, thì cũng giúp Tưởng Hiệt Anh làm việc. Nói chung khá là thân thiết với hai tỷ muội Tưởng thị. Tưởng tứ phu nhân thấy thế cũng xúc động nói:
- Vài năm không thấy, Thiên Ân trưởng thành rồi, còn rất hiểu chuyện nữa!
Đậu Chiêu khẽ cười.
Tống Nghi Xuân phái Hoàng Thanh tới tặng Tưởng Ly Châu quà cưới.
Tống Hàn ngồi uống trà ở gian sau nhà chính, không định đi ra.
Tưởng tứ phu nhân nghĩ đến thái độ của Tống Nghi Xuân với Tống Mặc sau khi Tưởng thị mất thì không ý kiến gì.
Đậu Chiêu càng không quản mấy chuyện vặt vãnh này.
Hoàng Thanh ngồi một lúc rồi đứng dậy cáo từ.
Tưởng tứ phu nhân dặn dò quản sự tiễn khách.
Nhìn thoáng qua danh sách quà cưới đặt trên bàn, Tưởng Hiệt Tú nhếch mép cười lạnh.
Tưởng tứ phu nhân cau mày, hô một tiếng "Hiệt Tú", giọng nói có vẻ trách cứ.
Tưởng Hiệt Tú cắn cắn môi, cúi đầu với Tưởng tứ phu nhân rồi lui xuống.
Đậu Chiêu không hiểu tại sao.
Tưởng tứ phu nhân suy nghĩ một lát rồi đưa danh sách quà cưới cho Đậu Chiêu nhìn.
Trắng trợn đưa một ngàn lượng ngân phiếu.
Coi như Tưởng gia khó khăn đến mức phải mượn bạc Tống gia mới có thể gả con gái, nhưng cũng nên chuyển thành đồ vật chứ.
Đây là Tống Nghi Xuân đang giẫm lên Tưởng gia để dát vàng lên mặt mà.
Đậu Chiêu nhíu mày, cười nói:
- Người biết rồi đó, từ khi mẹ chồng cháu mất, trong phòng Quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040828/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.