Ốm yếu là chỉ tướng mạo không có phúc.
Thái Hậu nói như vậy khiến Đậu Minh mất hết thể diện, thà rằng không gọi nàng vào còn hơn.
Đậu Minh có thể chửi mắng mọi người nhưng người nói là Thái Hậu. Cho dù Thái Hậu nói Hoàng Thượng như thế, Hoàng Thượng cũng chỉ cười tủm tỉm bỏ qua. Chẳng lẽ nàng lại dám tỏ bực tức ư? Nàng đành phải kính cẩn cúi đầu lắng nghe.
Mà Thái Hậu vốn đã tung hoàng trong cung nhiều năm, cái gì cũng dám nói, một mệnh phụ nho nhỏ được bà để mắt, được bà nói đến chính là coi trọng ngươi. Cho nên sau khi thấy Đậu Minh, bà bắt đầu bàn về tướng mạo:
- Vì sao mỹ nhân mọi thời đều có gương mặt trái xoan? Chính vì tiểu thư khuê các chân chính đều được nuôi dưỡng trong sương phòng, mấy văn nhân vớ vấn không thể nhìn thấy họ nên mới phải mượn dáng vẻ của loại nữ nhân ti tiện. Mặt trái xoan đẹp gì chứ?
Thái Hậu đưa tay sờ lên mặt một vị phu nhân:
- Trời tròn đất vuông, tướng mạo quyết định vận mệnh mỗi người. Khuôn mặt nhọn dần thì không có điểm tựa, vì vậy cũng không giữ được thịnh vượng. Nhưng nhìn tranh các đời Hoàng Hậu treo trong điện Phụng Tiên xem, có mấy khuôn mặt không tròn? Không có cái nào đúng không? Tất cả đều đầy đặn như trăng rằm, nhìn thôi đã biết có phúc. Cho nên nữ nhân càng phải được nuôi dưỡng đầy đủ hơn nữa.
Đây đều là mấy lý luận vớ vẩn!
Nhưng có ai trong đại điện dám nói Thái Hậu sai?
Không ai!
Không những thế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040824/chuong-395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.