Mấy ngày nay, mọi người trong Binh mã tư Ngũ thành đều nhìn Ngụy Đình Du bằng ánh mắt tò mò.
Ngụy Đình Du chậm hiểu, tận đến lúc Khương Nghi chính thức lên đài hắn mới biết ngọn nguồn trong đó.
Hắn nhớ tới ánh mắt các đồng liêu nhìn mình thì không thể ngồi yên trong nha môn được nữa, lập tức trở về bảo với Đậu Minh:
- Hôm nào đó nàng dành chút thời gian đến phủ Anh Quốc Công gặp Thọ Cô đi. Tống Nghiên Đường vừa đề bạt một kẻ không có bất kỳ quan hệ hay thân thích nào lên làm Chỉ huy sứ Nam thành. Nàng hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì?
Bất luận thân thích hay giao tình, Tống Mặc nên đề bạt hắn mới đúng.
Chuyện Khương Nghi lần này khiến hắn giật mình nhận ra, từ sau khi thành thân hắn và Tống Mặc chưa từng đi uống rượu với nhau, chưa từng ngồi nói chuyện riêng bữa nào.
Đúng là mình quá sao nhãng chỗ Tống Mặc rồi.
Đậu Minh nghe Ngụy Đình Du nói vậy thì rất tức giận, nhưng nghĩ đến việc hai người vừa mới làm hòa nên đành nuốt cục tức này xuống bụng, chỉ là nụ cười trên mặt khó che dấu gượng gạo:
- Tên Thọ Cô là để cho chàng gọi à? Cẩn thận lỡ miệng trước mặt Tống Nghiên Đường rồi đến lúc đó sắc mặt ai cũng khó coi. Mà chàng cũng biết từ sau khi ta gả cho chàng, Đậu Chiêu luôn tỏ thái độ không tốt với ta. Ta đi gặp nàng ta, còn không bằng chàng đi gặp trực tiếp Tống Nghiên Đường. Không phải chàng hay kể hai người rất thân sao? Chàng bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040816/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.