Thi khoa cử, văn chương có được quan chủ khảo ưu ái hay không phụ thuộc rất nhiều vào chữ viết, mà muốn chữ đẹp thì phải có nghiên mực tốt.
Đậu Thế Hoành nhìn thỏi mực long phượng trong hộp gỗ đàn hương, tức giận trừng mắt: "Hay cho Vạn Nguyên ngươi, đồ tốt như vậy lại dấu đi, có phải ngươi sợ ta xin đúng không."
Nhưng dù sao dưới hắn cũng đã có hai đứa con trai.
Đậu Thế Anh cười hắc hắc: "Không phải rất bất ngờ à? Để ta tìm cho ngươi mấy thổi mực tốt là được chứ gì."
Đậu Thế Hoành sững sờ giây lát.
Đậu Đức Xương nhỏ tiếng hỏi Tống Mặc: "Chuyện kia đến đâu rồi?"
"Không phải đang tết nhất sao? Vẫn chưa gặp được Uông Cách." Tống Mặc nói, "Qua tết Nguyên Tiêu ta sẽ tiến cung gặp Uông Cách, dù sao trong khoảng thời gian này, Phạm Sĩ Trù kia muốn làm gì cũng không thể làm."
Đậu Đức Xương gật đầu.
Đậu Thế Hoành liếc qua: "Nam tử hán đại trượng phu, có chuyện gì không thể nói rõ ràng, còn phải ghé đầu ghé tai như vậy, có chỗ nào giống người đọc sách không!"
Đậu Đức Xương là con út, tính tình hoạt bát, từ trước đến nay đều không sợ Đậu Thế Hoành, lại ỷ vào việc đang làm khách ở ngõ Tĩnh An Tự, Đậu Thế Anh luôn luôn khoan dung với hậu bối, hắn càng thêm cười đùa: "Con muốn cùng muội phu đi ngõ Thiên Phật Tự, lời này có thể nói lớn được sao?"
"Không biết chừng mực!" Đậu Thế Hoành trừng mắt, "Có phải ngươi lại muốn bị cấm túc!"
Đậu Thế Anh và Tống Mặc nhịn không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040789/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.