Qua mùng hai tháng hai, gió thổi qua người đã không còn hơi lạnh nữa.
Những gốc cây nảy chồi, cỏ xanh xuyên mặt đất mà lên, những bông hoa đón xuân nở bừng thật xinh đẹp, hoa nở khắp sườn núi, toàn bộ đất trời như sáng bừng lên,
Đậu Chiêu mặc áo lụa màu bạc, váy dài màu xanh, yên lặng ngồi trên ghế mỹ nhân trong lương đình bát giác ở hậu hoa viên, yên tĩnh như một dòng suối theo khe núi róc rách chảy xuôi.
Kỷ gia lão thái gia tự mình ra mặt, hòng duy trì chủ ý của ngũ bá phụ – lấy để Tư sử lang trung Phương Châu trong Lại Bộ đến Chiết Giang nhậm chức làm điều kiện, cùng ngũ bá phụ đã thống nhất được chuyện này.
Kỷ gia sao đột nhiên lại xem trọng nàng?
Nhưng lại còn là lúc nàng sắp xuất giá.
Chuyện này nếu truyền ra ngoài, Kỷ gia sao còn có thể sống yên ổn ở Giang Nam được nữa?
Cũng khó trách mọi người biết chuyện này đều kín tiếng không nói ra!
Đậu Chiêu cũng không xem thường bản thân nhưng cũng không mù quáng tự đại.
Luận nhân phẩm, so sánh với những hiếu nữ, liệt nữ thanh danh lan rộng; nàng còn kém xa, luận xuất thân, mẫu thân nàng sớm đã qua đời; luận tướng mạo, nàng còn kém từ nghiêng nước nghiêng thành nhiều lắm; luận dòng dõi, Đậu gia tuy nhờ ngũ bá phụ vào Nội các mà trở thành một trong số những danh môn vọng tộc bậc nhất ở Bắc Trực nhưng dù sao ngũ bá phụ cũng chỉ mới vào nội các, căn cơ còn kém, những thế gia trăm năm ở Giang Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040662/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.