Nhị thái phu nhân nghiêm mặt ngồi trên sập bên cửa sổ, tràng hạt bằng gỗ trầm hương trong tay vang lên tiếng tách tách.
Thấy Đậu Chiêu và Kỷ thị tiến vào, vẻ mặt bà lại lạnh thêm mấy phần, cho Liễu ma ma mang ghế con bạc gấm đến chohai người ngồi xuống, trầm mặt hỏi Đậu Chiêu:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Kỷ thị nghe xong thì giận đến xanh mặt, không đợi Nhị thái phu nhân mở miệng đã không nhịn được mà nói:
- Lúc trước nghe tam bá saingười truyền tin về, nghĩ Bàng Côn Bạch kia là kẻ tồi tệ nên mới làm rachuyện này. Cuối cùng là muốn diễn vở “Anh hùng cứu mỹ nhân”, đây rõràng là…
Hai chữ “dụ dỗ” nàng không nói nên lời trước mặt Đậu Chiêu.
- Rõ ràng là coi thường Thọ Côcòn nhỏ tuổi không hiểu chuyện. Nếu không phải Thọ Cô lâm nguy nhưnglanh trí chẳng phải là Bàng gia thực hiện được ý đồ rồi sao?
Nói đến đây nàng mới nhận ra Nhị thái phu nhân còn không nói gì, vội hỏi:
- Mẫu thân, chuyện này không thể cứ bỏ qua thế được! Cái này quá coi thường chúng ta rồi!
Bàng Côn Bạch kia rõ ràng có có ý một mũi tên bắn trúng hai đích.
Cứu được Thọ Cô từ trong tay giặc cướp,nhân lúc trời tối giữ Thọ Cô ở lại điền trang một đêm, sau đó lấy cớ vìdanh tiết của Thọ Cô nên cầu thân với Đậu gia. Cho dù Thọ Cô có khôngthích Bàng gia, có không muốn gả đến Bàng gia nhưng họ có ơn cứu mạnglại có cớ hay như vậy, Thọ Cô cũng chỉ đành gả qua. Thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040560/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.