Kiếp trước, phụ thân thi đỗ thứ 13, kiếp này là thứ 16, không cao bằng kiếp trước.
Có phải vì kiếp này chuyện của Vương Ánh Tuyết đã khiến phụ thân tốn tâm sức nên thi không tốt?
Đậu Chiêu đoán lung tung.
Nhị thái phu nhân lại thấy tiếc nuối.
Bà nói với với Đậu Thế Hoành:
- Vạn Nguyên thật tốt số! Nếu năm nay con cũng đi thi thì chưa biết chừng được đề tên trên bảng vàng rồi.
Từ sau khi xảy ra chuyện Vương Ánh Tuyết, trong mắt Đậu gia, Đậu Thế Anh chỉ là loại không học vấn không nghềnghiệp, vô dụng. Tuy rằng thi đỗ tiến sĩ, trúng tuyển thứ cát sĩ nhưngnhị thái phu nhân vẫn cho rằng đó chỉ là do may mắn chứ không phải dothực học.
Suy nghĩ này cũng không chỉ có mình nhị thái phu nhân mới có.
Đậu Thế Hoành không khỏi có chút tức giận nói:
- Vạn Nguyên học hành thôngminh, chỉ là không học hành chăm chỉ đến chết như người khác, ai dựa vào vận may mà thi hội thi đình rồi lại thi đỗ thứ cát sĩ?
Nhị thái phu nhân im lặng nhưng lòng vẫn không cho là đúng.
Đậu Đạc thì rất mừng rỡ.
Ông cho người treo tin mừng lên cổng lớn, hưởng thụ sự ngưỡng mộ của người qua đường, còn viết thư báo tin vuicho Vương Hành Nghi.
Những ngày này của Vương Hành Nghi lại không được thuận lợi như ý.
Đông đi xuân đến, trước sau ông ta đánhlui quân Mông Cổ vài lần, ở Tây Bắc oai danh lừng lẫy, sư phụ cũng rấtcao hứng, thậm chí hoàng thượng còn có ý định để ông đi làm tuần phủThiểm Tây. Nhưng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040520/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.