Buối tối, Đậu Chiêu bị giữ lại Đông phủ, ngủ ở bên ngoài phòng lục bá mẫu, nàng trằn trọc không thể ngủ được.
Một nửa tài sản của Tây Đậu cứ thế thuộc về nàng?
Trong đầu hiện ra vẻ tao nhã mà kiên nghị của phụ thân khi vo tờ khế ước kia lại.
Một phần tư sản nghiệp của Đậu gia, phụ thân có biết người đang làm gì không?
Du Quốc Khánh chẳng qua chỉ là quản lýchút của hồi môn của mẫu thân, mẫu thân vừa qua đời thì đã có lòng khác, nàng chỉ là đứa trẻ 5 tuổi không hiểu chuyện, ai sẽ trung thành và tậntâm giúp nàng trông coi số sản nghiệp đó mà không hề động lòng?
Có nên liên hệ với gia nhân ở điền trang của tổ mẫu không?
Kiếp trước, nàng 12 tuổi.
Kiếp này, nàng còn không biết gì.
Đậu Chiêu đã trải qua rất nhiều chuyện, sớm đã không dám dùng tiền tài để khảo nghiệm tính cách của một người nữa rồi.
Mà cách vách, Kỷ thị cũng không ngủ được.
Nàng nghĩ đến chuyện hôm nay.
Có lòng nói mấy câu tâm tình với trượng phu, quay đầu lại đã thấy khuôn mặt say ngủ của trượng phu rồi.
Ngàn vạn lời muốn nói đành nhịn vào lòng.
Nàng nhẹ nhàng khoác áo rời giường, đi ngoài nhìn Đậu Chiêu đang “ngủ”, sau đó ngồi bên giường cạnh cửa sổ một mình.
Giờ Đậu Chiêu như đứa bé còn nằm trong tã lót cầm một túi vàng, tuy rằng nó có thể cam đoan con bé không phải lochuyện áo cơm nhưng con bé lại không có sức bảo vệ, sẽ chỉ khiến nhữngkẻ mơ ước nó sinh lòng muốn cướp đoạt.
Đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040515/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.