"Anh muốn dùng hận thù để che lấp đi tình yêu, thế nhưng khi quay đầu lại, anh lại thấy mình còn yêu em nhiều hơn.
Anh sẽ sống thật tốt, sống cho phần đời của em..."
- ------------
Khi đưa anh trai Vương Cung ra ngoài, tôi nắm chặt cuốn sổ bìa chú cừu vui vẻ, anh ấy lấy trong túi ra một điếu thuốc và đưa cho tôi, tôi khoác tay.
"Em cai rồi."
Anh ấy hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng cười, "Ừ, cũng tốt. Sau này cậu có dự định gì không?"
"Nhiều năm như vậy, em nên trở về nhà."
Vương Vũ tự cho mình châm điếu thuốc, hút một ngụm, "Đúng vậy."
"Vương Cung nói rằng công ty anh đang tuyển người. Không biết em có thể đi phỏng vấn không?"
Vương Vũ ngẩng đầu nhìn tôi, cười, "Anh giữ chỗ cho cậu, mà anh còn tưởng rằng cậu sẽ không tới chứ."
Tôi không nói gì, Vương Vũ lại nói tiếp: "Trước khi đi, em ấy vẫn nghĩ đến cậu. Cậu nghĩ thoáng một chút, đừng hận em ấy."
"Em sẽ không tha thứ cho em ấy."
Vương Vũ không nói nữa, lẳng lặng vứt nửa điếu thuốc còn dang dở, dùng chân giẫm vào đóm nửa nhỏ rồi hắng giọng, "Ngày mai có buổi phỏng vấn. Cậu có rảnh không? Anh sẽ đợi cậu ở công ty."
Năm năm trôi qua trong nháy mắt.
Sau cuộc họp thường niên của công ty, tôi trở về phòng trọ một mình, dùng thẻ công dân[1] thuê một chiếc xe đạp, ở nơi đâyđạp xe, đạp càng lúc càng nhanh, cho đến khi cơn gió rít qua, ào ào thổi đến tai tôi và đùi tôi bị chuột rút.
[1] Gốc là市民卡: Thẻ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi/1120487/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.