Chương 2
Editor: Mây
Khi tôi tỉnh dậy, Vương Cung đã đi đâu mất. Rèm thì mở toang, cửa cũng mở để đó, ánh nắng tranh nhau len lỏi đến những nơi mà chúng chưa bao giờ đặt chân đến. Vài chùm bụi mịn nhè nhẹ bay dưới ánh nắng mặt trời. Căn phòng như thể bừng sáng và sự bừa bộn đã không còn thấy đâu.
Tôi cau mày ngồi dậy, sàn nhà sạch sẽ, chiếc bàn uống trà ngoại trừ cái điều khiển để trên đấy thì trống trơn, rác và quần áo cũng không cánh mà bay. Tôi mò mò bên cạnh gối nằm để lấy điện thoại xem thời gian, đã bảy giờ rưỡi.
Tôi đang lơ ngơ không biết xảy ra chuyện gì thì Vương Cung, người vẫn đang mặc chiếc áo khoác và quần jean, từ ngoài cửa chậm rãi đi vào, vẻ mặt có hơi mỏi mệt.
"Em đã dọn dẹp đống đấy sao?"
Em không nói, chỉ gật đầu.
"Vừa rồi em đi đâu vậy?"
"Tản bộ." Em quay đầu cười với tôi, "Làm công tác chuẩn bị leo núi."
Tôi vò vò tóc, bước xuống giường, nhanh chóng mặc quần áo vào, xỏ giày thể thao rồi bước ra ngoài, "Anh đi rửa mặt cái đã, lát nữa mua đồ ăn sáng cho em."
Vương Cung ngẩng đầu nhìn tôi, "Lâm Dịch, anh có thể mua cho em một cuốn sổ ghi chép được không?"
"Sổ ghi chép?" Tôi hỏi lại, Vương Cung gật đầu, còn tôi thì do dự, "Tiền lương tháng này anh vẫn chưa được nhận. Anh sẽ mua nó vào tuần sau nhé."
Nụ cười em như muốn tan trong ánh ban mai, "Được."
Tôi làm việc rất gần phòng trọ, làm công việc lặt vặt trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi/1120480/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.