Vì muốn nấu thêm món canh huyết heo đậu hũ, Chúc Lê quyết định lười biếng một chút, không vào rừng tìm nấm nữa mà chỉ cùng Giang Yển đi hái ít rau dại quanh nhà.
Dạo gần đây theo Trình Phong học được chút kiến thức về dinh dưỡng, biết tầm quan trọng của việc kết hợp món chay món mặn, nên cậu rất hào hứng, bữa nào cũng phải có chút rau xanh mới chịu.
“Lúc nào về, chúng ta hái thêm ít rau dại và nấm rừng tặng cho thầy nữa nhé.” Chúc Lê có mẹ rồi nhưng vẫn không quên sư phụ, vừa hái rau vừa nói.
Tuy người dân trong thôn đã ngán tận cổ mấy loại rau dại này, nhưng ở chỗ Giang Yển lại là của hiếm, thi thoảng đổi món cũng thấy ngon miệng lắm.
Nếu em hái thêm ít thảo dược rừng mang về cho ổng, chắc ổng sướng phát điên mất. Giang Yển thầm nghĩ trong lòng, nhưng tuyệt nhiên không có ý định nói cho Chúc Lê biết.
Ông chú già đó giờ đã chiếm dụng A Lê cả ngày rồi. Nếu để chú ta biết số thảo dược quý hiếm trước kia hắn mang đến là do A Lê hái, khéo sau này ngày nào chú ấy cũng bắt A Lê lên núi hái thuốc mất.
Tính A Lê vốn hiền lành, chắc chắn sẽ không từ chối. Đến lúc đó cậu lại phải vất vả chạy đi chạy lại vì ông già đó, hắn không vui chút nào.
Lúc này Trình Phong vẫn chưa hay biết, chỉ vì lòng dạ hẹp hòi của ai đó mà mình đã bỏ lỡ biết bao thảo dược hoang dã cực phẩm…
Mùa này rau dại mọc rất nhiều. Hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-thieu-gia-van-nguoi-ghet/5267544/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.