“Con ơi, con của ta đi đâu rồi…”
“À nhớ ra rồi, nó đi phủ thành đọc sách. Con trai ta sắp làm quan lớn rồi, nó sắp về đón ta đi hưởng phúc rồi, ha ha…”
Cánh cửa phòng bị đóng sầm lại một cái “rầm”, dọa người đang lầm bầm lầu bầu giật bắn mình, theo bản năng co rúm người vào đống củi.
Lý Phong Thật nhìn phu lang đang ngây ngây dại dại trước mặt mà cơn giận vẫn chưa tan. Y xông tới túm lấy mái tóc rối bù của Lý phu lang, lôi xềnh xệch người ra ngoài.
“A! A a!” Lý phu lang sợ hãi thét lên chói tai, tay chân đá đạp lung tung.
Nhưng hắn đã bị bỏ đói quá lâu, sức lực đâu mà chống lại Lý Phong Thật. Rất nhanh, hắn bị y ấn chặt xuống đất đánh đập túi bụi.
“Đồ tiện nhân! Tất cả là tại ngươi! Nếu không phải do thứ sao chổi là ngươi, cái đồ đê tiện này, thì làm sao ta lại đoạn tuyệt quan hệ với Lý Nguyệt Lan được? Nếu ta không cắt đứt với nó, giờ này ta đã sớm làm địa chủ rồi! Ngay cả Vương gia cũng không bằng ta! Ta có thể cưới bao nhiêu thê thiếp, có bó lớn bạc để tiêu, cần gì phải giống như bây giờ còn phải xuống ruộng cuốc đất? Đều là do ngươi hại ta!”
“A! A! Đừng đánh ta, đừng đánh ta mà…” Lý phu lang bị đánh đến toàn thân run rẩy, co rúm thành một cục van xin.
Nhưng Lý Phong Thật đối với hắn đã sớm không còn nửa phần tình nghĩa. Y nhìn bộ dạng thoi thóp của hắn bằng ánh mắt ác độc, trút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-thieu-gia-van-nguoi-ghet/5267541/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.