Chúc Lê hưng phấn kéo Giang Yển đến bên gốc cây hồ dương vàng, chỉ vào mầm non nhỏ xíu vừa nhú lên từ rễ cây, kích động nói: “Đại thụ nảy mầm rồi!”
Mấy vị chuyên gia vì bận việc tốt nghiệp của sinh viên nên đã về trường hết. Cách đây mấy ngày Chúc Lê mới qua xem, lúc đó vẫn chẳng có động tĩnh gì, nào ngờ hôm nay quay lại đã thấy một mầm non lặng lẽ vươn lên.
“Thế này có phải là nó đã sống lại rồi không?!”
Cũng không trách Chúc Lê kích động như vậy. Cậu đến thế giới này đã gần một năm rồi. Tuy luôn cố gắng không để Giang Yển lo lắng, nhưng có những lúc cậu thực sự rất nhớ nương. Nhất là khi cậu biến mất trong tình trạng bị thương, chắc chắn nương lo lắng lắm.
“Có lẽ là vậy…” Giang Yển cũng không dám chắc.
Tuy cái cây này trông đúng là đã hồi sinh, nhưng hắn không biết cây hồ dương chết đi sống lại này liệu có thể đưa hắn và A Lê xuyên không một lần nữa hay không. Dù sao chuyện này ngay từ đầu đã quá mức ảo ma rồi.
“Tuyệt quá!” Chúc Lê thì không suy nghĩ phức tạp như Giang Yển. Nghe ca ca xác nhận cái cây đã sống, cậu vui sướng nhảy cẫng lên.
Chỉ cần cái cây thần kỳ này sống lại, chắc chắn nó có thể đưa cậu trở về. Lâu như vậy không gặp, không biết nương sống thế nào, cậu nhớ nương quá đi mất.
“A Lê!”
Ngay lúc Chúc Lê đang miên man suy nghĩ, cổ tay bỗng truyền đến một lực kéo mạnh mẽ. Bên tai chỉ kịp nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-thieu-gia-van-nguoi-ghet/5267537/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.