“Khụ!”
Trình Phong hắng giọng, làm lơ vẻ mặt khó ở của Tần lão gia tử, rất nể tình nhận lấy hạt kỷ tử. Vốn định ăn cho có lệ, nhưng vừa nhai thử, vị giác của y lập tức bị đánh thức.
Y vội vàng lấy thêm một hạt nữa bỏ vào miệng… rồi lại thêm một hạt nữa…
“Này này, làm gì đấy? Bảo nếm thử chứ ai cho ăn hết!” Tần lão gia tử bực bội gạt tay Trình Phong ra, rồi vơ hết mấy hạt kỷ tử còn lại trong tay Giang Yển bỏ tọt vào miệng mình.
“Cậu mua kỷ tử này ở đâu thế?” Trình Phong mặc kệ hành động trẻ con của ông bạn già, quay sang hỏi Giang Yển đầy tò mò:
“Đây là kỷ tử hoang dã chính hiệu. Vị ngọt thanh, hậu vị sâu, phẩm chất thượng thừa. Nơi sinh trưởng của nó chắc chắn khí hậu rất tốt, không giống loại trồng ở mấy thành phố lân cận đây đâu.”
Tô Thành kinh tế phát triển nhưng môi trường không còn nguyên sơ, lại nhiều nhà máy. Thảo dược trồng ở đây chất lượng chỉ ở mức trung bình, làm sao có được hương vị tinh khiết thế này?
Chẳng lẽ vị thiếu gia nhỏ tuổi này đi chơi một chuyến mà vớ được của hời?
“Chỗ kỷ tử này… con mua bao nhiêu tiền?” Vốn dĩ đây là quà Giang Yển tặng ông ngoại, hỏi giá là hơi vô duyên, nhưng bệnh nghề nghiệp khiến Trình Phong không kìm được tò mò.
“Một trăm tệ một cân ạ.”
Giang Yển đóng túi zip lại, giọng điệu thản nhiên như đang nói chuyện phiếm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi:
“Với mức giá và chất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-thieu-gia-van-nguoi-ghet/5267485/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.