Cuối cùng vẫn là nhờ tiếng chuông điện thoại bất ngờ phá vỡ cục diện bế tắc này.
Lâm Gia Duệ phục hồi tinh thần, ấn nghe điện, thì ra là tiểu trợ lí gọi đến: “Đạo diễn Lâm, anh giờ đang ở đâu? Khi nào về khách sạn?”
“Ừm…” Lâm Gia Duệ dường như thoát khỏi cơn mơ về với thực tại, nắm chặt di động: “Tôi lập tức về.”
Cậu vẫn còn nhớ rõ con đường khi đến.
Trở về khách sạn, nhất định phải xoay người đi về hướng ngược lại.
Cậu lại liếc mắt nhìn người bên kia đường, tuyết rơi dầy như thế, người kia cố tình vẫn không nhúc nhích, làm cho cả mái tóc đen có thêm vài điểm trắng.
Lưng Lâm Gia Duệ thẳng tắp, tay nắm cán ô trở nên trắng bệch. Nhưng mùi rượu trên người cậu đã nhạt. Cơ thể cậu lần nữa bị lí trí chi phối, thúc giục chính mình xoay người, từng bước đi về phía trước.
Cậu đã từng thấy bóng dáng rời đi dứt khoát của Lâm Dịch.
Vậy nên lúc này, đổi thành cậu xoay người đi trước.
Lâm Gia Duệ không lái xe, tự mình chậm rãi thong thả về khách sạn, cũng may trí nhớ cậu tốt, không bị lạc đường ở thành phố xa lạ. Trở lại phòng khi trời đã khuya, cậu vừa gặp người kia, đã cảm thấy kiệt sức, vừa ngả đầu liền ngủ say.
Ngày thứ hai tuyết dừng trời trong, lại là ngày đẹp trời.
Lâm Gia Duệ hôm trước bị lạnh, sáng mở vali lấy quần áo dày ra mặc, che thật kín mới tiếp tục công việc. Có thể trận tuyết đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-mong/2736531/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.