Nửa đêm còn lại cậu không ngủ, chờ đến lúc trời gần sáng, mới quay trở về nằm bên cạnh Lâm Dịch, giả vờ ngủ say.
Lâm Dịch đương nhiên không phát hiện dị trạng, đúng giờ rời giường, mặc quần áo rửa mặt xong rồi trở lại bên giường hôn lên hai má Lâm Gia Duệ, sau đó khoác lên người chiếc măng-tô ra cửa.
Tuy rằng đã sang năm mới nhưng tết âm lịch năm nay rơi vào tháng hai, chính thức qua năm mới còn hơn một tháng nữa. Gần cuối năm, các hoạt động lớn nhỏ nhiều vô cùng, thêm nữa đủ loại lễ trao giải, bất kể người diễn viên nào cũng nhận được không ít thông báo. Lâm Gia Duệ cũng không vô nhân đạo, sắp xếp lịch quay gì đó, cho nên năm mới đến cậu xem như rảnh rang. Vốn tưởng hôm nay có thể ngủ đã giấc, nhưng không buồn ngủ, Lâm Dịch chân trước vừa đi, sau lưng cậu cũng đi luôn.
Cho dù là mùa đông, Lâm Gia Duệ vẫn một thân T-shirt quần bò tiêu chuẩn, thêm một chiếc áo lông rồi ra ngoài. Buổi sáng cậu đến tiệm sách, mua mấy quyển sách mới mà bản thân thấy hứng thú, gần trưa, Lâm Dịch gọi điện đến.
“Rời giường chưa?”
“Ừ,” Lâm Gia Duệ dừng một chút, “Vừa dậy.”
“Buổi sáng tôi thấy em ngủ ngon quá nên không đánh thức. Em hôm nay chắc hẳn không có việc?”
“Mấy ngày nay không có.”
“Vậy đúng lúc, tối đi ăn với tôi một bữa.” Lâm Dịch nghĩ, lại nói: “Trưa em ra ngoài ăn gì đi, đừng đối phó tùy tiện bằng mì nữa. Hôm nay bên ngoài lạnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-mong/2736478/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.