Vòng xoáy đã ngừng chuyển động, bóng tối trong Vực Sâu Hiến Tế cũng đã biến mất.
Vực sâu có những lúc cũng thật nông, chỉ cần ác niệm biến mất, nơi này liền có thể biến thành bình nguyên.
Tới khi bóng tối đã hoàn toàn tiêu tan, Côn Bằng cõng trên lưng các vị thần minh từ trên không trung lượn xuống đáy vực.
Ở nơi ấy, bọn họ nhìn thấy Tạ Mạt Lăng lúc này không rõ sống chết thế nào.
Thân trên trần trụi, máu thịt lẫn lộn, một đôi cánh tay lộ ra xương trắng, bàn tay gần như đã hóa thành bột mịn, như thể chỉ vừa chạm vào liền tan thành tro bụi.
Thế nhưng, đôi tay ấy vẫn nắm chặt lấy cây thương.
Mũi thương cắm chặt xuống mặt đất, xung quanh dầm dề một bãi máu của ác ma, lúc này vẫn còn tỏa ra ánh sáng âm tà khiến các vị thần phải chùn bước.
Mái tóc đen dài lởm chởm rũ rượi che gần hết khuôn mặt của ông, trông thảm hại chẳng khác nào một tên ăn mày.
Khuôn mặt tái nhợt chẳng có lấy một tia huyết sắc, vóc dáng cao gầy trông giống như một mũi đao.
Người đàn ông đã từng để lại vô số huyền thoại và truyền thuyết lan truyền khắp Tam giới lúc này lại yếu đuối như một xác chết biết đi ở m Ty.
“Đạo Tổ, Đạo Tổ…” Nam Hoa Chân Nhân thấp giọng gọi.
Thế nhân chỉ biết đệ tử Ma đạo vạn thế thiên hồng, nhưng nào ai hay trên lưng Ma Đạo Tổ Sư phải gồng gánh biết bao nhiêu khổ đau.
Đặc biệt vị này còn là một bậc cao thủ vô song đến từ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-long-keo-quan/5313074/chuong-1522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.