Tôi nghe ngữ khí của người đó quả thật không dám làm gì sư mẫu của tôi, cho nên tôi liền chú tâm chạy trốn, leo qua bức tường ở sân sau, tôi vẫn còn nghe được đoạn đối thoại của sư mẫu tôi cùng với người đó.
“Tạ Lan không chết thì vẫn còn ở trong phạm vi Thiên Đạo tuần hoàn, âm ti có thể giáng tai họa, giáng nhân quả, nhưng không thể trực tiếp động thủ bắt người!”“Đạo mệnh là nghịch thiên hành sự, lấy đâu ra Thiên Đạo tuần hoàn!”Tiếp đó tôi lại nghe sư mẫu tôi bắt đầu tranh chấp với gã âm binh đó, có người phát hiện tôi đang chạy trốn từ cửa sau, liền vội vàng cho người đuổi theo tôi.
Tiệm hàng mã nằm bên ngoài thị trấn, xung quanh đều không có một bóng người, nhất thời tôi không biết mình nên trốn đi đâu cho phải.
Nhà thì chắc chắn không về được rồi đó, cha mẹ tôi cũng đã có tuổi rồi, không thể để họ chịu thêm sự kinh hãi nào nữa, huống hồ chi đây còn là âm binh mượn đường.
Mỗi đêm đều là tôi lén lút trốn ra, căn bản không dám nói chuyện âm binh muốn bắt tôi cho họ nghe.
Việc tôi muốn cưới Hoàng Hà Nương Nương đã khiến họ đắn đo băn khoăn lắm rồi, nếu như họ biết tôi còn dính líu đến âm ti, tôi sợ họ sẽ không chấp nhận nổi đâu.
Nghe tiếng vó ngựa của đám âm binh càng lúc càng gần, tôi cắn răng chạy bạt mạng vào thị trấn.
Bản địa hầu như nhà nào cũng nuôi chó, nửa đêm tôi chỉ cần làm ra một vài động tĩnh thì có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-long-keo-quan/5311607/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.