Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 56 Chương 57 Chương 58
Chương sau
“Thay mặt cho toàn thể Levania, một lần nữa tôi xin cảm ơn Ngài Noel đây vì đã đánh bại Quỷ Vương.” Sau khi nói chuyện với Sanya xong, Cammy quay ra cảm ơn tôi thêm lần nữa. “Thêm nữa anh còn cứu cả chị Sanya, không có thứ gì có thể bày tỏ hết lòng biết ơn của em dành cho anh…..” “Chà, cũng chỉ là trùng hợp thôi nên em cũng không cần cảm ơn anh đâu.” “Đúng là Dũng Giả có khác, anh rất khiêm tốn đấy. Ước gì Anh Cain có thể noi gương theo anh thì hay biết mấy.” “Nhưng liệu mọi chuyện sẽ ổn chứ? Hai thành viên trong Hoàng Tộc đang mất tích. Quốc Vương chắc chắn sẽ tìm kiếm hai người phải chứ.” “Anh không cần phải lo lắng đâu ạ. Từ trước tới giờ chúng em vẫn luôn tự nhốt mình trong phòng mà.” “…….Mọi người đã tính kĩ tới vậy luôn sao.” “Nếu là anh Cain thì anh ấy sẽ nghĩ rằng “Chúng sẽ trốn đi vào ngày đám cưới” đấy.” Tại sao người thừa kế không phải là một trong số hai người bọn họ nhỉ……. Tôi nghĩ rằng nên để cho họ ở trong nhà của trưởng làng. “Công việc chủ yếu ở cái làng này là trồng trọt và săn bắn. Nếu có gì không hiểu thì hai người cứ hỏi tôi nhé.” “Cảm ơn rất nhiều. Em đã muốn trở thành một nông dân từ rất lâu rồi.” “Ngay cả khi em là một Hoàng Thân ư?” “Nông nghiệp chính là nền tảng của một đất nước. Em đã tìm hiểu kĩ về nó rồi.” “Em đã từng muốn trồng một vườn hoa. Em muốn tạo ra một khu vườn lí tưởng cho riêng mình.” …….Họ thật là kiên định nhỉ. Tôi chỉ cho họ những điều cơ bản về nông nghiệp và tôi đã thực sự bất ngờ về tốc độ học hỏi của họ. Tôi chợt nghĩ rằng làm việc với những giọt mồ hôi, bùn đất và một nụ cười trên môi mới là thứ mà một con người nên làm. *** Solo: Kelvin_Key. Ghi chú Bên Eng để ‘I’ tui ko biết là Hoàng Tử hay Cammy nói, để đại là cammy vậy.
Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 56 Chương 57 Chương 58
Chương sau