Tại Hầu phủ.
Lăng Chính Bình hỏi qua đám hạ nhân, bước nhanh đến gian phòng nơi Lăng Cửu Xuyên được đưa vào, vừa đến đã thấy Thôi thị đang đứng trước cửa với vẻ mặt âm trầm, không bước vào trong, ông ta khẽ khựng lại.
Thôi thị nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại, khẽ nhún gối hành lễ:
“Đại ca.”
Lăng Chính Bình nhìn nàng, liền nhớ đến người đệ đệ cùng phụ cùng mẫu với mình — kẻ từng là niềm kiêu hãnh của nhà họ Lăng trong thời điểm gia tộc sa sút, là An Bắc tướng quân có dũng có mưu, từng trấn giữ biên cương, bảo vệ dân lành, một mình vực dậy thanh danh họ Lăng. Nhưng cũng chính người ấy, đã sớm bỏ mình nơi sa trường.
Đêm trước khi đệ đệ tử trận, Thôi thị đột nhiên chuyển dạ sớm, thai nhi mới bảy tháng đã phải chịu sản khó suốt một ngày một đêm. Khi đứa bé cất tiếng khóc chào đời, tin dữ về cái chết của Lăng Nhị gia cũng được đưa về phủ.
Đệ đệ đã chết, còn Thôi thị thì như hóa điên, cứ khăng khăng đứa bé ấy không phải con nàng, là tai tinh khắc chồng, khiến bản thân suýt mất mạng, đứa nhỏ cũng suýt bị hại theo.
Vì thế, sau khi Lăng Cửu Xuyên chào đời, nàng được nuôi dưỡng trong viện của lão phu nhân. Tưởng rằng như thế là êm chuyện, ai ngờ khi cô bé được ba tuổi, vào ngày giỗ ba năm của Nhị gia, Thôi thị lại suýt dìm chết con gái mình trong nước. Nghe nói ánh mắt khi đó của nàng ta, giống như nhìn kẻ thù giết cha.
Khi ấy, đại sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-co-nuong-la-mot-nguoi-noi-loan/4823476/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.