Thôi thị cũng không ngờ Lăng Cửu Xuyên lại dám chất vấn bà ngay trước mặt bao người, nhất thời sững sờ tại chỗ, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Trong tất cả tiểu bối đang có mặt, nào có ai dám cả gan chất vấn trưởng bối trước mặt người ngoài như nàng? Sắc mặt Lăng Chính Bình đen như đáy nồi, vội vàng giục nhi tử và nhi tức: “Mau đưa nó xuống.” Đồng thời nhanh chân bước đến trước mặt Triệu lão, nở nụ cười gượng gạo:
“Khiến lão gia chê cười rồi. Con bé này từ nhỏ thể trạng yếu, được nuôi ở trang ngoài, nay vừa về nhà, chưa thông quy củ cho lắm.”
Triệu lão không nói gì, nhưng tôn nhi ông ta – Triệu Nguyên Thừa – sắc mặt âm trầm, liếc nhìn Lăng Cửu Xuyên, lạnh lùng cất giọng:
“Lăng bá phụ, chuyện này đâu chỉ là không hiểu quy củ, rõ ràng là ăn nói lỗ mãng, trù ẻo gia tổ ta.”
“Triệu huynh bớt giận, là lỗi của nhà họ Lăng chúng ta. Đợi sau khi tang lễ của gia tổ kết thúc, nhất định sẽ áp giải con bé đến tận phủ xin lỗi.” Các con cháu nhà họ Lăng lần lượt tiến lên, ôm quyền tạ lỗi.
Lăng Thải Linh dẫn mấy vị tỷ muội đồng loạt lên tiếng trách mắng Lăng Cửu Xuyên: “Dù ngươi không hiểu quy củ, ít nhất cũng phải biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói. Mau quỳ xuống xin lỗi đi!”
“Đúng vậy, thật là nói năng bậy bạ.”
“Nơi đây không phải là quê mùa nông dã, đâu phải loại phụ nhân vô tri chỉ biết mở miệng là muốn gì nói nấy.”
“Thật đúng là sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-co-nuong-la-mot-nguoi-noi-loan/4823474/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.