Gió biển lạnh như băng cùng từng lớp sóng biển đánh vào đá ngầm, văng lên làm ẩm ướt y phục của một người thân ảnh tuyết trắng. Gió biển lạnh lẽo thổi xuyên qua y phục ẩm ướt càng trở nên lạnh hơn, làm đầu ngón tay người nọ bị đông lạnh tới có chút xanh tím. Nhưng Liễu Ức Vân dường như không hề biết, vẫn như một pho tượng điêu khắc ngồi tại chỗ, ánh mắt trống rỗng nhìn về đại dương sâu thẳm. Nếu không phải ngón tay của hắn vẫn thường nhẹ nhàng vuốt nửa khối ngọc bội trước ngực, người ta mới có cảm giác hắn vẫn còn sống.
“Hải Sinh, Hải Sinh......”
“A Bảo?! Ngươi trở về khi nào? Ngươi không phải ở nhà Xích Tuyết làm khách sao?” Một tiếng hô hoán như tiếng sấm, thật vất vả mới đem được người xuất thần gọi trở về. Nhìn thấy người, Liễu Ức Vân kinh ngạc. Trở về đã hơn một tháng, lúc đó A Bảo không biết vì sao được Xích Tuyết mời lưu lại làm khách, mặc dù A Bảo khi ấy thoạt nhìn rất không tình nguyện, nhưng dù sao cũng không có phản đối, thế là hắn một mình trở về. Nguyên bản Xích Tuyết nói ít nhất phải một năm, sao đột nhiên trở về.
“Vừa mới trở về.” Không biết vì sao, A Bảo trên khuôn mặt ngăm đen nổi lên một mạt ửng đỏ, “Nhưng thật ra ngươi, Hải Sinh, ngươi lại ngồi ở đây đón gió. Trời đã lạnh, ngươi như vậy sẽ sinh bệnh, nhìn xem quần áo đều ướt!” A Bảo oán giận nói.
“A, không việc gì. Chúng ta trở về đi.” Chuyển chủ đề, hắn không nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-ai-phong-van/2380275/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.