Khi Trác Mân tỉnh dậy, thời điểm vào giữa chiều, bao phủ nền trời một màu hoàng hôn đỏ cam, thứ ánh sáng mặt trời khi đã dần lụi tắt, chỉ còn lại tàn tro rải rác lên cảnh vật xung quanh.
Cô khẽ cử động, cơ thể đau nhức vẫn hiện rõ rệt. Việc rơi vào hôn mê dài, không hắn là ngủ để cơ thể trở nên khỏe hơn. Căn bản chỉ làm trì trệ các hoạt động cơ thể, để giờ, sự uể oải trên người cô chỉ cảm giác thêm nhức mỏi. Tầm mắt đảo quanh căn phòng, âm thanh gõ bàn phím vang lên, khiến cô tập trung nhìn hướng về phía đó.
Chỉ thấy người đàn ông đang làm việc, vì sự thức dậy của cô, mà tiếng gõ bàn phím cũng ngưng lại.
Trác Mân dần ngồi dậy, một tay chống giường, cảm giác cơ thể mát mẻ, hơi đảo mắt liền phát hiện không có nổi bộ đồ, chỉ là một tấm chăn quấn quanh.
Cô hít thở sâu một hơi, nhìn người đàn ông dần hướng về phía mình. Cả một ngày trời, chính hắn cũng ở lại chỉ để đợi xem khi nào cô tỉnh. Chỉ là không nghĩ, lại lâu đến như vậy. Trong lòng có vẻ áy náy, vì cơ thể hắn như khúc gỗ cứng, khi mà cứ liên tục hành hạ với một người mềm mại không có sức phản kháng.
"Chon môt cái rồi mặc vào."
Trác Duẫn nhìn vào hai chiếc váy đã sai người chuẩn bị. Đều do hắn cảm thấy có vẻ đẹp, hợp với cô. Nên liền bảo sai người mang lên, hơn thế còn mang đầy đủ vật dụng cá nhân đến.
Trác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuong-yeu-su-me-luyen-doc-nhat/3597218/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.