Nếu như đổi lại là trước kia, bản thân cậu đối với lịch sử Ai Cập cổ là vô cùng si mê, có thể ngồi trên chiếc thuyền to này tham quan sông Nile, là điều mà Khải Nhạc tha thiết ước mơ nhất!
Ở thế kỷ hai mươi mốt, công nghệ chế tạo chiếc thuyền như thế này đã sớm thất truyền. Hình dạng của nó giống như một chiếc giầy rơm khổng lồ, trước và sau thuyền đều nhếch cao lên, đừng nói là ngồi, căn bản chỉ nhìn thôi cũng không có khả năng. Mà cậu hiện tại chẳng những có thể chứng kiến, lại còn có thể ngồi ở trên nó du ngoạn, cảm giác giống như ước mơ trở thành hiện thực vậy.
Đáng tiếc, với cảnh ngộ hiện tại của cậu, những thứ này với cậu mà nói căn bản đã không còn quan trọng nữa, muốn hưng phấn cũng không hưng phấn nổi. Thử hỏi, một người bị giam ở trong một cái lồng, còn có thể có tâm tư đi thưởng thức cảnh vật hoa lệ sao?
Mặc dù như thế, Khải Nhạc vẫn nở nụ cười ngọt ngào, khẩu thị tâm phi nói:
"Không... Đương nhiên không phải, tôi thật sự rất thích! Đây là anh cố ý chuẩn bị cho tôi, sao tôi lại không thích chứ?"
Mấy tháng này, Khải Nhạc cảm giác những lần nói dối của mình so với hai mươi mấy năm nói thật gom lại còn nhiều hơn. Ban đầu nói dối sẽ còn có chút cảm giác tội lỗi, nhưng bây giờ nói dối nhiều đến mức cậu có thể nói thành thạo luôn rồi. Cậu cũng không muốn nghĩ mình bây giờ có bao nhiêu là dối trá, cũng không muốn tự mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuong-luyen-pharaoh-vuong/585181/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.