“Bổn cung không cùng ngươi náo loạn nữa, vẫn là tự Bổn cung làm thôi. . . . . .” Hạ Như Thanh cười trộm xoay người sang chỗ khác, từ chínhgiữa cái tủ quần áo khác lấy ra mấy bộ của nam trang.
“Hiện tại Bổn cung phải thay quần áo? Tiểu Lương sao ngươi còn khôngđi ra ngoài? Chẳng lẽ lại muốn rình Bổn cung?” Hạ Như Thanh ngước mắtđem ánh mắt chuyển qua trên người Bách Lý Lương, muốn đem áo ngoài cởira.
Mặt của Bách Lý Lương cũng theo lời nói của Hạ Như Thanh mà lúc đỏlúc trắng, một vòng đỏ ửng bay lên hai gò má, thật là xấu hổ và giận dữnói: “Ai muốn rình ngươi. . . . . .”
Sau đó phất tay áo mà đi, hai con ngươi đều đóng lại, lông mi dài như loại lông đuôi chim màu đen, tơ lụa sáng mềm, giống như Hồ Điệp sinhtrưởng cánh có chút rung động.
Uống cạn chun trà đã hơn nửa thời gian, thì Hạ Như Thanh mới thay xong nam trang đang từ trong phòng đi ra.
Một bộ cẩm bào ngà voi y phục dính vào da thịt, một cái đai màu xanhngọc vòng quanh eo. Màu tóc đen trút xuống phía sau lưng, màu sắc đentrơn như tơ, lông mày cao dùng bút lông mày kẻ đen tăng thêm vài phần,bay xéo phía trên con mắt bạc, hai đầu lông mày có nhiều phần anh khítiêu sái. Lông mi dài hoàn toàn mềm mại, gần như cánh mỏng của Hồ Điệptử vong, có chút rung động. Một đôi mắt bạc lóe ra ánh mắt sắc bén, làmcho người ta sợ hãi.
Hạ Như Thanh khóe miệng câu dẫn ra một nụ cười, phất tay áo hướngBách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuong-chiem-giuong-vua-bao-quan-thinh-an-cho-bon-cung/1605940/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.