Một tiếng nổ lớn vang lên trong nhà nguyện tối mịt. Vụ nổ dữ dội bùng lên từ bên trong bức tường, sóng xung kích mạnh mẽ khiến toàn bộ tấm chắn bị phá vỡ, mảnh vụn bắn tung khắp nhà nguyện.
Hàng ghế dài bị quét đổ liên tiếp, các vật phẩm trên bàn thờ bị hất tung, vô số mảnh xương và vụn đá lao vút đi tứ phía như đạn bắn. Cánh cửa chính vốn đã hư hại nặng cũng bị thổi tung ngay tức khắc, để ánh trăng thuần khiết lại lần nữa tràn vào.
Khi bụi xám nhạt còn đang lơ lửng, Dorothy và Vania bước ra khỏi mật đạo sau bàn thờ.
“Khụ… khụ…”
Vania vừa ho sặc sụa vừa vung tay xua bụi, bước ra khỏi lối đi bí mật, chân đặt lên mặt đất đầy mảnh vỡ. Dưới ánh trăng, nàng nhìn cảnh tượng trước mắt mà không nén nổi kinh ngạc.
“Chuyện… chuyện này…”
“Là thuốc nổ phá đá lấy từ núi. Đã dùng để phá đá thì quá thích hợp để xử lý hai gã hệ Đá kia. Dù sao bọn họ cũng như đá mà thôi.”
Đằng sau Vania, Dorothy đã tháo mặt nạ. Tay chống gậy, nàng bước ra với một mảnh vải trắng quấn quanh mũi miệng như mặt nạ tạm thời.
“Thuốc nổ… Cô dùng thuốc nổ trong trận chiến giữa các Siêu Phàm sao, tiểu thư Dorothy?”
“Đúng vậy. Cô xem đi, hiệu quả rất tốt còn gì.” Dorothy cười toe, vung tay chỉ vào đống đổ nát.
Nhưng là tu sĩ, Vania chỉ thấy tội lỗi khi nhìn cảnh tan hoang của Giáo hội Ánh quang.
“Tiểu thư Dorothy… chúng ta phá nát nhà thờ như thế này… Chẳng phải sẽ làm các Thánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908378/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.