Khu thượng thành Igwynt, nhà thờ Radiance.
Buổi sáng, ánh nắng xuyên qua những khung kính màu khổng lồ, chiếu vào đại điện rộng rãi. Vania trong bộ tu phục quỳ trước tế đàn, vẻ mặt thành kính khi đọc lời cầu nguyện buổi sáng.
“Ôi Chúa… Con cảm tạ Người vì đã ban luồng quang huy mới cho hôm nay, cho phép chúng con lại một lần nữa chìm trong ân sủng của Người. Con đứng trước Người để dâng lời biết ơn và ca tụng. Nguyện sự vĩ đại của Người trường tồn. Nguyện tri thức của Người không bao giờ mai một. Con sẽ mãi ghi nhớ mọi mặc khải của Người. Cảm tạ Người đã che chở tâm trí con khỏi sự ô uế của tà tri tà trí. Người… tch…”
Giữa lúc cầu nguyện, Vania đột nhiên nhận ra điều gì đó không ổn. Cô lập tức tự tát một cái rồi ngừng đọc.
“Không, không được… Có gì đó sai. Bài cầu nguyện buổi sáng đâu phải như vậy. Lúc đầu còn bình thường, sao cuối cùng lại lệch sang hướng khác? Trong lời cầu nguyện buổi sáng làm gì có đoạn ca ngợi tri thức… Mà mình vừa nói linh tinh cái gì thế này?!”
Sự bối rối và khó chịu dâng lên trong lòng. Chuyện này đã quấy rầy cô suốt mấy ngày. Mỗi khi cầu nguyện, lời cô lại tự dưng chệch sang hướng kỳ lạ, nhất là khi cô thật sự tập trung và thành kính.
Nói ngắn gọn, nếu chỉ đọc hời hợt thì không sao. Nhưng hễ cô cầu nguyện hết lòng như trước, lời cầu lại càng lệch đi. Hai ngày nay điều đó khiến cô suýt chút nữa lỡ lời trước mặt các nữ tu khác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908373/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.