Thượng thành Igwynt, phố Kỵ Sĩ.
Đêm đã buông xuống, bao phủ khu dân cư thượng lưu trong màn tối. Ánh đèn đường tỏa ra thứ ánh sáng cam ấm, rải xuống những con phố yên tĩnh. Gió đêm nhẹ lướt qua những con đường trống trải, khiến những tán cây và khóm hoa lay động khe khẽ.
“Uwaaahhh…”
Trong căn nhà đối diện số 26, Gregor vừa ngáp dài vừa tựa người trên ghế sô pha. Anh liếc sang ngôi nhà phía bên kia đường, nơi đã tối đèn từ lâu, chủ nhân hẳn đều đã chìm vào giấc ngủ. Gregor thở dài một hơi.
“Haa… Lại chẳng có gì xảy ra. Có lẽ ngài James quá cẩn thận rồi…” Gregor lẩm bẩm, thỉnh thoảng nhìn sang chiếc đồng hồ quả lắc ở góc phòng, âm thanh tích tắc chậm rãi trôi qua từng giây. Anh đang tính xem còn bao lâu nữa trời sáng để có thể kết thúc ca trực mà về nhà.
Đúng lúc ấy, mắt anh hơi nheo lại. Ánh nhìn khóa chặt vào một điểm ngoài cửa sổ – cuối con phố tĩnh mịch, nơi bóng tối sâu nhất đọng lại, vừa có gì đó chuyển động.
“Heh… Cuối cùng cũng có chuyện xảy ra rồi.”
…
Ở cuối phố Kỵ Sĩ, trong bóng đen của một tòa nhà nằm ngoài tầm chiếu của đèn đường, hơn chục bóng người tụ tập lại.
Tất cả đều là đàn ông, quần áo tạp nham, lấm lem bùn đất. Kẻ nào cũng mang nét mặt dữ tợn, trên người không thiếu vết sẹo cũ mới.
Trong tay họ là các loại vũ khí thô sơ – gậy gộc, đao phay, ống sắt, búa tạ. Chỉ có vài kẻ sở hữu súng – loại súng ống tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908363/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.