“Được rồi, thế là đủ cảm xúc rồi. Giờ quay lại công việc thôi.”
Bên trong phòng trưng bày chân dung, sau một thoáng trầm mặc, Dorothy cuối cùng cũng bắt đầu công việc cần làm sau mỗi trận chiến lớn — dọn dẹp chiến trường.
Khi cô vừa định bắt tay vào làm, tiếng bước chân bỗng vang lên từ hành lang tối gần đó. Dorothy quay đầu nhìn, bắt gặp một bóng người quen thuộc.
“C-cô Dorothy! Cô không sao chứ? Tôi vừa nghe thấy tiếng động kinh khủng — chuyện gì đã xảy ra vậy?!”
Thở hổn hển, tay vẫn nắm chặt kiếm, Vania chạy vội đến. Tiếng nổ kinh thiên động địa làm rung chuyển cả trang viên khiến cô hoảng sợ đến mức ngã ngồi xuống đất. Do dự một lát, cô quyết định cầm kiếm, lao về phía nguồn phát ra tiếng động. Tuy nhiên, hiệu quả của [Ấn Nuốt chửng] đã biến mất, nên chỉ một quãng chạy ngắn đã khiến cô th* d*c.
“À, là Vania à. Không sao đâu — chỉ là tiếng của trận chiến thôi, đừng lo,” Dorothy bình thản đáp khi thấy Vania chạy đến.
Nghe vậy, Vania không khỏi thầm than trong lòng:
“Không sao á?! Trận chiến bình thường nào tạo ra tiếng như thế được chứ?!”
Dù nghĩ vậy, nhưng thấy Dorothy an toàn, cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Dorothy rõ ràng không muốn nói thêm, nên Vania cũng không gặng hỏi.
“Cô nói là chiến đấu… cô cũng bị tấn công à, cô Dorothy?” — Vania hỏi, giọng có chút lo lắng. Dorothy chỉ khẽ gật đầu.
“Phải… tên mà cô bắn trượt lúc trước, tôi đã đụng phải hắn. Nhưng giờ thì hắn thật sự chết rồi.”
Dorothy nói, ánh mắt lướt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908348/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.